Sunday, January 20, 2013

4. TÔI LÀ AI

TỨC ĐÉO CHỊU NỔI. (kỳ 4)
http://tucdeochiunoi.blogspot.com

Tôi đéo có tài cán gì đặc biệt, nhưng nhờ sáng đi học chiều tối đi làm cu li thêm để có tiền trang trải nên cũng trầy trụa lết xong được qua ngưỡng cửa đại học. Tốt nghiệp đại học xong tôi bỏ đơn khắp hang cùng ngõ cụt nhưng đéo có nơi nào nhận vì tôi không có tiền để đút lót cho mấy thằng chó cán bộ heo nái chúng nó. Kiệt quệ tột cùng thì một hôm có một thằng bạn rủ tôi vào làm công cho bọn Hàn quốc. Lương vài ba triệu một tháng vừa đủ nuôi cái miệng ăn của tôi chứ không dư dã gì. Để nuôi sống được bản thân, tôi phải làm đầu tắt mặt tối không có lối thoát. Làm được vài ba tháng thì một hôm thằng chó phó giám đốc của công ty gọi bạn gái của tôi lên văn phòng nó có việc cần. Chừng khoảng 20 phút sau tôi thấy bạn gái tôi chạy xuống mặt mày hốc hác, áo quần nhăn nhít, ngồi khóc một mình. Tôi hỏi gì nó cũng đéo nói, đéo trả lời trả vốn gì cả. Bực quá tôi lên hỏi trực tiếp thằng phó giám đốc vì sao bạn gái tôi mới gặp nó xong thì khóc.

Nó nói một tràng tiếng Hàn tôi đéo hiểu nhưng đoán là nó đang chửi tôi, cha tôi hay Tổ quốc tôi, vừa nói nó vừa liệng xấp giấy tờ gì đó vô mặt tôi, tức đéo chịu nổi, tôi chụp cái cây lau nhà ở góc phòng quật vào đầu nó lia lịa, quật một lúc thì máu nó tuôn xối xả. Một thằng Hàn quốc ngồi phòng kế bên nghe tiếng ồn ào vội chạy ra. Thằng này tung cước đá ngang vào bụng tôi. Tôi đoán chắc là nó có võ Takwanđô hay con mẹ gì đó, tôi vội né sang bên rồi dùng một thế võ cổ truyền Tây Sơn mà tôi học lóm được của ông nội tôi hạ đo ván thằng này. Hồi đó tôi đéo có võ vẻ gì cả và cũng không thích đánh nhau cho mấy nhưng tức nước thì vỡ bờ. Hạ xong hai thằng tôi đi bộ ra hành lang để về nhà, vừa ra khỏi cổng thì hai thằng bảo vệ của công ty chạy theo tôi tính ăn thua đủ. Tôi nói bọn chúng là người Việt tôi để cho sống chứ gặp bọn Hàn mà đuổi theo tôi kiểu vậy thì có mà vô viện.

Về đến nhà tôi vào phòng lấy một ít quần áo bỏ ba lô ra bến đón xe đi giang hồ. Vì tôi biết công ty tôi cho bọn công an ăn nhiều nên thế nào bọn chó này cũng xuống nhà bắt tôi. Đúng như dự đoán, nghe hàng xóm tôi nói lại là tôi ra khỏi nhà đâu chừng năm phút là có một tốp ba thằng công an phường/quận ghé nhà kiếm tôi. Nhờ ơn trên mà tôi đã thoát được miệng cọp trong gan tất. Trong đời tôi, mặc dù có nhiều xui xẻo lặt vặt nhưng tôi đếm được khoảng từ ba chục đến bốn chục lần tôi đã thoát hiểm một cách ngoại mục. Có những lần tưởng chừng như tôi đã chết, đã bị xe ben đụng nhưng tôi đã vượt qua được. Chính vì vậy mà tôi nghĩ mạng sống của tôi còn lớn lắm, chừng nào tôi chưa quét sạch hết được bọn công nô ra khỏi Việt Nam thì Bề Trên chưa gọi tôi đi đâu cả.

Tôi muốn lập một cái hội của những con người yêu nước dũng cảm, những anh em bị áp bức để chống lại bọn cường hào ác bá cộng sản bằng vũ lực, chứ đéo có giang hồ giang húp gì cả. Ngày ngày nhìn mấy thằng chó cán bộ giàu có đi đứng vênh váo huynh hoang là tôi lại sôi máu ứa gan, nhìn mấy thằng chó công an chìm nổi ức hiếp dân lành, mấy thằng chó ủy ban hạch họe dân đen, mấy thằng chó bộ đội hèn nhác với giặc tàu là lòng tôi lại sôi sục căm thù, tiếc là chưa được xẻ thịt ăn gan chúng nó. Mục tiêu của hội là giết công an, bộ đội cướp vũ khí để chiến đấu lâu dài. Đột nhập nhà của mấy thằng chó cán bộ trọc phú để cướp, giết. Bọn này cướp tiền của dân nên giàu lắm. Một thằng có cái chức quèn là phó giám đốc một sở mà có tiền đánh bài năm bảy tỉ một ván. Cướp ngân hàng quốc doanh để có tiền trang trải, nuôi quân và mua vũ khí.

Hội của tôi đéo có cờ phướn quạt quẹ, bảng hiệu bảng tên gì cả cho đỡ rườm rà và không để bọn công an chú ý (giống như lạy ông tôi ở bụt này). Bộ đồ đen và nếu có thể cái mặt nạ màu đen nữa là đồng phục của thành viên hội. Tất cả các đàn ông đều có thể gia nhập hội nhưng với điều kiện duy nhất là dũng cảm và đéo sợ chết, coi cái chết nhẹ như tơ hồng. Vì lật đổ chế độ bằng vũ lực nếu bị bắt thì chỉ có nước dựa cột. Nếu sợ chết thì sẽ khai ra bạn bè đồng đội rất nguy hiểm cho sự an nguy của hội. Các cô các bà có thể là phụ tá của hội, (tỉ như là kiếm địa chỉ, tên tuổi của bọn công an, bộ đội, hay cán bộ giàu có, cường hào, ác bá đưa lên mạng để cho thành viên của hội làm việc với bọn này), nhưng không phải là thành viên chính thức của hội.

Hội này ngày ngủ đêm làm việc, xuất quỷ nhập thần, thoắc ẩn thoắt hiện như bọn Ninja của Nhật bản. Trong ba lô lúc nào cũng có 1 cây Ak 47( hay M16) và một khẩu súng côn lên đạn sẵng sàn. Cây súng trường thì dùng để làm việc với bọn chính quyền khỉ, còn cây súng ngắn thì dùng làm việc với chính mình. Nếu chẳng may cuộc tấn công không thành, kẹt đạn, có khả năng bị địch bắt sống thì dùng cây súng ngắn bắn một phát vô màng tang trên đầu tự kết liễu đời mình chứ nhất quyết không để rơi vào bàn tay hôi hám, bẩn thiểu và tàn ác của giặc. Thành viên của hội thương yêu đùm bọc giúp đỡ lẫn nhau, chia bùi xẻ ngọt, coi nhau như anh em một nhà, có rau ăn rau, có cháo húp cháo, mà đéo có rau cháo nữa thì vác súng đi cướp ngân hàng để có tiền mua thịt cá.


Sau đây là phần hỏi và trả lời để biết thêm về mục đích, tôn chỉ, và cách làm của hội:

1) Nếu tôi đột nhập vào nhà thằng chó cán bộ heo nái giàu có gần nhà, giết, cướp xong gặp vợ và con gái nó còn nằm trên gường thì xử thế nào?

Nếu anh em tha được thì cứ tha, nhưng phải dằn mặt chúng là nếu báo công an thì cả nhà sẽ bị giết. Còn vì một lý do nào đó chẳng hạn như thằng chó cán bộ này ăn tạp, tàn ác, có nhiều nợ máu với dân thì anh em có hiếp dâm vợ con nó thì cũng chấp nhận được. Nhưng dạo này bệnh si đa, lậu và giang mai hơi nhiều, lỡ vợ con nó là dân chơi bời bậy bạ thì coi chừng lây nhiễm, uổng đời. Bởi vậy phải suy nghĩ tình huống này kỉ càng trước khi hạnh động.

2) Đột nhập đồn công an như thế nào?

Anh em dùng cái đầu để làm mọi việc, phải suy tính đường rút kĩ càng. Phải nghiên cứu kĩ và chính xác mục tiêu mà mình sẽ đột nhập. Trước khi đột nhập thì nên làm bộ lân la làm quen giao lưu bóng rổ bóng chuyền bóng đá với chúng nó để coi thử cái đồn này nó có bao nhiêu phòng, phòng nào để súng và quần áo, quân phục. Giao lưu ghé tới ghé lui để biết chi tiết bố trí của phòng ốc và con đường rút nếu công việc hoàn thành. Phải tính kĩ nên rút cửa trước hay cửa sau. Giết thằng trực ban xong, mở tủ lấy thêm vũ khí, chụp một hai tấm ảnh để làm bằng chứng và rút liền.

3) Đang làm lỡ thằng công an hay có người xuất hiện thì sao?

Nổ súng giết nó luôn chứ sao nữa vì hai ba giờ sáng dân thường vào đồn công an để làm gì, chỉ có bọn công an ra vào kiểm tra thôi.

4) Không có vài chục triệu qua Campuchia mua súng đạn thì làm cách nào?

Cái này tôi đang làm một cái nút "ủng hộ" qua Paypal hay thẻ tính dụng ở trên mạng tucdeochiunoi.blogspot.com để các đại gia hay các người yêu nước khác ủng hộ bước ban đầu, còn nếu mua được súng thì cướp ngân hàng hay đột nhập nhà thằng chó cán bộ nào đó lấy tiền để chi tiêu, để mình tự túc, mình tự nuôi mình.

5) Đột nhập nhà cán bộ như thế nào?

Giống như đồn công an, phải nghiên cứu kĩ, cộng thêm coi thử nhà này có chó, bảo vệ gì không, láng ghiềng của nó như thế nào. Nên cầm theo một cuộc dây dù cùng lắm thì móc lên lang cang để đu vào.

6) Bọn chó công an đông như lá rụng mùa thu, giết sao hết?

Giết từ từ cũng hết, quan trọng là làm cho bọn nó khiếp sợ ăn không ngon ngủ không yên. Nước ngoài thấy tình hình bất ổn đéo dám đầu tư và là tiền đề để người Việt tị nạn ở nước ngoài mua súng ủng hộ và cho những người khác, hội khác biểu tình lật đổ chế độ.

7) Phản ứng của chính quyền Mỹ như thế nào?

Obama tiếp tục là tổng thống 4 năm nữa nên rất thuận lợi trong việc lật đỗ chế độ cộng sản, vì các nước Trung Đông hồi năm ngoái đã làm rất được nhiệt tình ủng hộ của chính phủ Mỹ.

(còn tiếp)

No comments:

Post a Comment